Mình nhiều cảm giác gác bé như một vũ công balet đang trôi rập rình

&Ndash; Lisa! – Tiếng gọi gắt gao của tôi khiến cô bé dừng phắt lại.
Đột ngột, tôi cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ. Mặc dù tôi vẫn đứng trên bãi biển, nhưng mọi chuyển động tại sao đều chậm hẳn lại một cách bí ẩn.
Tôi nhận ra điều đó khi Lisa xoay người lại phía tôi. Toàn bộ chuyển động như bị khuấy đảo. Tôi có cảm giác cô bé như một vũ công balet đang trôi bồng bềnh trên một đám mây, giơ hai tay ra   nhung bai thuoc dan gian hay nhat   và máu phủ trên hai bàn tay cô đã bị lực ly tâm xoay rộng ra ngoài. Những giọt máu tiếp tục vẩy xuống cát.
Thế rồi chỉ một tích tắc sau đó, mọi việc trở lại bình thường. Lisa nhìn tôi.
Nhung bai thuoc dan gian hayôn mặt cô bé bây giờ là một câu hỏi lớn, cô nói:
– Tại sao chú lại gọi cháu?
– Tôi giơ tay chỉ xuống hai bàn tay cô, muốn nói một câu gì đó nhưng rồi kịp nuốt những lời đó xuống họng. Thật vô lý. Hai bàn tay nhìn rất bình thường.
Suýt nữa thì tôi đã bị bẽ mặt.
&Ndash; Thôi được rồi! – Tôi khẽ nói.
&Ndash; Không mà, hình như đã có chuyện gì xảy ra!
– Chú nhìn nhầm thôi. Thôi quên đi, cô bé.
&Ndash; Thôi, tùy ý chú. Nhưng mà kỳ lạ thật!

 

Hai chúng tôi bước lên hàng hiên. Hàng hiên có che mái để gia đình   bai thuoc dan gian   kể cả khi trời mưa vẫn có thể ngồi được ngoài này. Nó được bao bọc bằng một hàng rào lửng tạo bằng những mảnh gỗ sơn trắng. Hai chiếc ghế dài được mở ra cũng như một chiếc ghế bành, cho thấy gia đình Golon khi đi mua sắm hoàn toàn chẳng cần quan tâm đến giá cả.
Gió đã mang cát lên tận hàng hiên. Nó kêu sào sạo dưới những bước chân của chúng tôi.
Cô bé là người đầu tiên bước vào nhà. Cô bé dừng lại trong căn bếp hoàn hảo và cất tiếng gọi mẹ.
Lisa gọi rất lớn, chắc chắn người ta phải nghe rõ, kể cả người đứng ở tầng trên.
Nhưng không có câu trả   nhung bai thuoc dan gian   lời. Cô bé quay về phía tôi, nhún vai:
– Cháu không biết chuyện gì đã xảy ra. - Lisa nhìn về hướng bếp. &Ndash; Nồi súp vẫn còn sôi đây này. &Ndash; Cô nói và đi tới bếp, tắt lửa. &Ndash; Có lẽ mẹ cháu lại vẽ nữa rồi.
&Ndash; Nhưng cháu gọi rất lớn mà.

 

Chú có thích chúng không, chú John?
– Không, thật ra thì ... - Những từ ngữ tiếp nối bị giật vụt ra khỏi đôi môi tôi bởi một tiếng động rất mạnh và đột ngột. Cả hai chúng tôi giật nảy người lên.
Thế nhưng không có hiểm họa. Chỉ cánh cửa bị gió đập sập vào ổ khóa.

 

Lisa   nhung bai thuoc dan gian hay   giơ một bàn tay áp lên ngực.
&Ndash; Trời đất, cháu sợ quá! Hôm nay sao cháu hay hoảng hốt đến thế nhỉ?
– Tôi chuyển đề tài.
&Ndash; Mẹ cháu bây giờ có thể ở đâu nhỉ?
– Có lẽ dưới tầng hầm.
&Ndash; Bà ấy vẽ ở dưới đó sao?
– Không, cháu nghĩ là không. Nhưng nếu hai chú cháu không thấy mẹ cháu ở tầng trệt cũng như ở trên lầu này thì chỉ còn lại tầng hầm thôi.
Thật ra cô bé có lý.
&Ndash;   nhung bai thuoc dan gian tu gung   Cháu sợ cái tầng hầm đó lắm. &Ndash; Lisa khe khẽ nói cho tôi biết.

 

 Lisa! – Tiếng gọi gắt gao của tôi khiến cô bé dừng phắt lại.
Đột ngột, tôi cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ. Mặc dù tôi vẫn đứng trên bãi biển, nhưng mọi chuyển động tại sao đều chậm hẳn lại một cách bí ẩn.
Tôi nhận ra điều đó khi Lisa xoay người lại phía tôi. Toàn bộ chuyển động như bị khuấy đảo. Tôi có cảm giác cô bé như một vũ công balet đang trôi bồng bềnh trên một đám mây, giơ hai tay ra và máu phủ trên hai bàn tay cô đã bị lực ly tâm xoay   nhung bai thuoc dan gian   rộng ra ngoài. Những giọt máu tiếp tục vẩy xuống cát.
Thế rồi chỉ một tích tắc sau đó, mọi việc trở lại bình thường. Lisa nhìn tôi.
Cả khuôn mặt cô bé bây giờ là một câu hỏi lớn, cô nói:
– hốt đến thế nhỉ?
– Tôi chuyển đề tài.
&Ndash; Mẹ cháu bây giờ có thể ở đâu nhỉ?
– Có lẽ dưới tầng hầm.
&Ndash; Bà ấy vẽ ở dưới đó sao?
– Không, cháu nghĩ là không. Nhưng nếu hai chú cháu không thấy mẹ cháu ở tầng trệt cũng như ở trên lầu này thì chỉ còn lại tầng hầm thôi.
Thật ra cô bé có lý.
&Ndash; Cháu sợ cái tầng hầm đó lắm. &Ndash; Lisa khe khẽ nói cho tôi biết.